Xưa, có chàng Hoàng tử tới một nước khác du ngoạn và cảm mến Công chúa của nước đó. Công chúa cũng thích chàng. Họ ngày ngày gặp mặt, trò chuyện tâm tình, quyến luyến không muốn rời nhau.
Một hôm, hoàng tử đang tản bộ cùng công chúa ở vườn hoa thì thấy một sứ giả phi ngựa tới, đưa cho một phong thư khẩn cấp. Thư nói cha của hoàng tử bị bệnh nặng, khó qua khỏi, muốn chàng mau chóng về nước để cha gặp mặt lần cuối.
Hoàng tử quyết định trở về nước ngay. Trước khi lên đường, chàng tháo chiếc nhẫn của mình lồng vào ngón tay của công chúa, nói rất thân tình:
- Nàng chờ ta! Sau khi cha qua đời, ta lên ngôi vương xong thì sẽ đón nàng về làm hoàng hậu. Chiếc nhẫn này tặng nàng làm kỷ niệm. Nàng giữ gìn cẩn thận nhé!
Công chúa đáp lời:
- Chàng cứ yên tâm! Thiếp sẽ quý trọng nó tựa như sinh mạng của thiếp vậy!
Hoàng tử về kịp tới nhà. Quốc vương đang thoi thóp, nhìn thấy đứa con trai, mừng rỡ cầm lấy tay con, dồn hết sức tàn, nói:
- Con! Con về thật kịp thời! Trước khi cha nhắm mắt, có một việc cần dặn dò con, hy vọng con nhất định nghe lời cha đã sắp đặt, được không?
- Phụ vương, cha cứ nói đi!
- Ta đã chọn lựa cho con một cô gái. Con nhất định phải cưới cô ấy!
Tiếp đó, Quốc vương nói cô gái đó là công chúa một nước làng giềng, rất xinh đẹp, lại nói rõ tên của cô gái đó.
Hoàng tử tuy đã có người yêu của mình, nhưng không dám chống lại ý nguyện của người ý cha đã sắp qua đời, nên chỉ còn cách gật đầu.
Nhìn thấy con gật đầu, Quốc vương mãn ý nhắm mắt, rồi chẳng bao giờ thức dậy nữa.
Hoàng tử kế vị ngôi vua, theo lời cha dặn, xin cầu hôn với công chúa nước láng giềng đó, và cử hành nghi lễ đính hôn long trọng.
Lại nói về nàng công chúa mà hoàng tử đã trao nhẫn. Nghe nói người mình yêu dấu đã đính hôn với người khác, nàng đau đớn rơi nước mắt.
Nàng nói với cha:
- Cha! Cuộc sống đối với con đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Cha cho phép con đi trước một bước.
Quốc vương nghe vậy, lo lắng bội phần, cầm lấy tay nàng, nói:
- Con! Cha hiểu tâm tình của con. Người yêu dấu của con chỉ vì tuân theo ý nguyện của cha anh ta mà đính hôn cùng công chúa nước nọ, chứ không thật yêu cô ta. Vả lại nghe nói ngày kết hôn còn xa. Chỉ cần con chịu động não, cha nghĩ rằng sự tình vẫn có rất nhiều hy vọng.
Công chúa suốt đêm đó không chợp mắt, nghĩ hoài nghĩ hoài, cuối cùng tìm ra một cách. Hôm sau, công chúa thưa với Quốc vương:
- Phụ vương, con muốn chọn 11 người giống con như đúc, về mức cao thấp, béo gầy và cả diện mạo.
- Được mà! Yêu cầu của con sẽ được đáp ứng ngay!
Mấy ngày sau, 11 cô gái giống công chúa như đúc, từ mọi nơi trong nước được chọn lựa đưa tới kinh thành. Công chúa cùng họ thay đổi bằng quần áo nam giới, rồi đi tới hoàng cung của quốc vương mới lên ngôi - người yêu dấu của công chúa.
Khi nhìn thấy người yêu dấu của mình, công chúa lòng đau như cắt, nhưng không đổi nét mặt
- Bệ hạ! Nghe nói ngài thích nhất là đi săn. Chúng tôi 12 anh em nguyện tháp tùng ngài đi săn.
Quốc vương nhìn 12 "chàng trai" ấy cao thấp, béo gầy, diện mạo như nhau, vui lắm, lập tức gật đầu đồng ý.
Một vị đại thần như nhận ra bí mật trong việc này, nói với Quốc vương:
- Bệ hạ! Xem ra 12 người này là nữ, giả trang là nam. Sợ rằng họ có dụng tâm gì chăng? Bệ hạ cần cảnh giác!
Quốc vương không tin, hỏi:
- Khanh lấy gì làm căn cứ?
- Căn cứ chưa có, nhưng có thể thử một chút!
Tiếp đó, viên đại thần đó nói ra cách thử.
- Bệ hạ cho người rải hạt đậu xanh ra gian phòng tiếp khách, sau đó bảo họ bước vào. Nếu như họ giẫm nát đậu xanh thì tỏ rõ họ là nam, còn nếu họ không giẫm lên, hoặc giẫm không nát hạt đậu xanh thì tỏ rõ họ là nữ. Bởi vì bước chân của người nam dậm mạnh, còn nữ thì bước đi thận trọng, dậm lại nhẹ hơn!
Quốc vương đồng ý làm theo cách của viên đại thần đó.
Quốc vương có một người tuỳ tòng, rất thích 12 "chàng trai" ấy, nên ngầm thông báo cho họ biết việc thử thách. Cho nên khi họ tiến vào phòng tiếp khách, bước chân cố ý dậm mạnh, khiến hạt đậu xanh trên sàn phòng đều vỡ vụn. Khi đó, Quốc vương bảo viên đại thần nọ:
- Thế nào? Khanh yên tâm rồi chứ?
- Chưa a! Hạ thần nhận thấy 12 người đó cố ý dậm chân như nhau. Có thể có người lộ bí mật cho họ biết. Hạ thần kiến nghị thử một lần nữa: mang chiếc xe kéo sợi đặt ở phòng tiếp khách. Nếu họ vào phòng mà chú ý xem chiếc xe kéo sợi thì thể hiện họ là nữ cải trang thành nam, còn nếu họ không nhìn ngó gì những chiếc xe kéo sợi thì họ là những chàng trai! Do nam giới không có hứng thú gì với việc kéo sợi.
Quốc vương lại đồng ý.
Người tuỳ tòng nọ lại thông báo cho 12 "chàng trai" biết về lần thử nghiệm mới này. Kết quả, 12 "chàng trai" khi đi vào phòng tiếp khách, chẳng ai ngó ngàng gì xe kéo sợi, cứ đi thẳng.
Hôm sau, quốc vương đi săn, gọi 12 "chàng trai" cùng đi theo. Khi đó, công chúa mừng rỡ, thầm hy vọng: "Thời cơ cuối cùng cũng đã tới!".
Đến một khu rừng sâu, "chàng trai" nhìn thấy quanh Quốc vương không có ai, bèn giả vờ không cẩn thận đến ngã xoài ra, không gượng dậy nổi. Quốc vương vội xuống ngựa, nâng dậy. Công chúa nhân đó chìa ra ngón tay có đeo chiếc nhẫn kỷ niệm. Quốc vương vừa nhìn, lập tức kinh ngạc, thét lên một tiếng. Khi đó, công chúa bèn bỏ bộ quần áo hoá trang, để lộ ra bộ quần áo mà nàng vẫn mặc khi trò chuyện với chàng trước đây.
- Chàng còn nhớ lời nói khi tặng thiếp chiếc nhẫn không? - Công chúa hỏi quốc vương. Quốc vương ôm lấy công chúa, nước mắt như mưa, nói:
- Làm sao mà không ghi nhớ! Nhưng trẫm chưa tự quyết được khi cha vừa mới mất.
- Thế chàng định làm thế nào đây? – Công chúa lại hỏi.
- Vốn là trẫm sợ phản lại ý nguyện của cha thì mọi người có thể nói. Bây giờ có lý do để giải ý thích với mọi người rồi! Chúng ta trở lại Hoàng cung thôi! Chỉ trừ là nàng, không có cô gái thứ hai nào làm hoàng hậu của trẫm.
Họ trở về Hoàng cung. Quốc vương lập tức phái sứ giả tới nước láng giềng xin thoái hôn với công chúa nước đó.
Nguồn: NƯỚC NGOÀI (sưu tầm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét